Câu chuyện về Saxa

Hãy để chúng tôi kể bạn nghe về lý do tồn tại của công ty Saxa. Mỗi một công ty ra đời, chúng tôi tin, nó phải có lý do đủ lớn và đủ hợp lý. Saxa là một công ty quà tặng, chúng tôi thành lập nó vào năm 2010, và cũng đã tự hỏi, lý do của nó là gì và Saxa sẽ làm được gì cho khách hàng?

đọc và cổ vũ >

Tâm huyết dành tặng khách hàng

Chúng tôi quyết định Saxa sẽ phải là một công ty biết làm cho khách hàng hạnh phúc. Vì vậy, chúng tôi cùng nhau xây dựng văn hóa công ty thật đẹp để mỗi con người ở Saxa đều là một người hạnh phúc. Một công ty đủ hạnh phúc sẽ có đủ nội lực để tạo ra các dự án làm khách hàng hạnh phúc. Mà cụ thể là Dự án Studio phi lợi nhuận, mở cửa tự do, với tên gọi Chuyện Ở Saxa. Bạn hãy ghé thăm Saxa, chụp hình miễn phí, và tận mắt trải nghiệm những giá trị hạnh phúc mà Saxa đang xây dựng.

đọc và ngạc nhiên >

Đồng nghiệp thương nhau, chuyện đâu có dễ

732 - 29.09.2016

Đồng nghiệp thương nhau, chuyện đâu có dễ

Có những ngày, chúng ta gặp đồng nghiệp còn nhiều hơn cả gặp… bồ.

Trung bình 8 giờ mỗi ngày, chúng ta trò chuyện, tranh luận, tỉ tê, bù khú với đồng nghiệp còn nhiều hơn cả với bồ. Còn lại, mình dành vài tiếng để cùng đi ăn tối, ăn sáng, ngồi hàn thuyên vài chục phút bên ly sinh tố hoặc chat chit với bồ. Vậy mà chúng ta vẫn yêu bồ hơn đồng nghiệp. Sẽ thật khập khiễng nếu đem so sánh bồ với đồng nghiệp. Vì vốn dĩ, chuyện tình cảm luôn là điều khó hiểu, và quan hệ đồng nghiệp lại hay chứa đựng những câu chuyện thị phi. Nói đồng nghiệp thương nhau, quả thật là chuyện không dễ.

Saxa không là ngoại lệ. Hết chuyện nhân viên cư xử lạnh nhạt với nhau, làm việc thiếu hợp tác, rồi đến đùn đẩy trách nhiệm, tính cá nhân leo thang,… đủ chuyện ngang trái. Những lần như thế, có chắc là chúng tôi đủ bình tĩnh để nói lời yêu thương với nhau, nghĩ về nhau như những người đồng đội thân thiết. Những cách dạy ứng xử thuộc hàng best-seller như Đắc nhân tâm chắc chắn sẽ không làm ta thỏa mãn vì nó khác xa với thực tế công sở của mình.

Nhưng đồng nghiệp ganh ghét, đố kị, tị hiềm lẫn nhau là một nỗi ám ảnh có thật với dân công sở. Chúng tôi cũng sợ. Sợ rằng, chỉ vì sự vụn vặt ấy mà phá vỡ đi tính gắn kết lâu dài cho đại cuộc chung. Thế nên, chúng tôi phải học cách để vượt qua sợ hãi ấy. Giống như hôm qua, trong buổi Học trưởng thành, chị sếp hỏi các thành viên mới:

- Sau một tháng làm việc ở đây, em đã hòa nhập được với mọi người chưa?

- Em vẫn cảm thấy ngại ngùng mặc dù mọi người rất thân thiện với em. Có phải em cần thêm thời gian để làm quen, để… tập yêu thương không chị?

- Sai rồi. Sống lâu với nhau sẽ khiến mình hiểu nhau hơn, thân thiết hơn và gắn bó với nhau nhiều hơn bằng kỷ niệm. Nhưng yêu thương đó, nó không cần thời gian đâu, mà đó là một lựa chọn. Chọn yêu hoặc ghét, xích lại hay tránh xa. Tùy thuộc ở em.

Lựa chọn là sao? Tôi cứ nghĩ rằng yêu là một cảm xúc kì lạ của trái tim mà con người không thể kiểm soát được, sao mình bắt nó yêu ai đó được. Nhưng cảm xúc là thứ chúng ta có thể chọn lựa được. Đại loại như, tức giận với khách hàng trễ hẹn hay thông cảm vì nghĩ họ bận, hứng thú hay thất vọng với chuyến company trip sắp tới, ghét cô đồng nghiệp nhiều chuyện hay vui vì nhờ cô đó mình luôn có chuyện để buôn…. Chỉ cần mình muốn bản thân cảm thấy thế nào thì trước tiên, cứ chọn loại cảm xúc trước đã, giống như chọn loại nhạc để nghe vậy.

Có lẽ, không dễ để chọn cảm-thấy-yêu ai đó. Nhưng yêu thương không chỉ là một lựa chọn, tự thân nó cũng đã là một món quà rồi. Vì trao đi tình cảm là bạn đang nhận về sự thoải mái trong tâm hồn mình. Chắc là hơi thiệt thòi một chút nếu trao nhầm người. Nhưng vì bạn đã chọn nó một cách tự nguyện thì hẳn là sẽ luôn vui. Bởi vì đó là một lựa chọn, nên bạn có toàn quyền quyết định. Và nếu quyết định đó hữu ích, bạn sẽ luôn có quà. Chẳng phải, chúng ta luôn muốn vui vẻ và hạnh phúc đó sao.

danh mục sản phẩm

f-social

Hãy nhè nhẹ bấm Like để ủng hộ Saxa bạn nhé!