Câu chuyện về Saxa

Hãy để chúng tôi kể bạn nghe về lý do tồn tại của công ty Saxa. Mỗi một công ty ra đời, chúng tôi tin, nó phải có lý do đủ lớn và đủ hợp lý. Saxa là một công ty quà tặng, chúng tôi thành lập nó vào năm 2010, và cũng đã tự hỏi, lý do của nó là gì và Saxa sẽ làm được gì cho khách hàng?

đọc và cổ vũ >

Tâm huyết dành tặng khách hàng

Chúng tôi quyết định Saxa sẽ phải là một công ty biết làm cho khách hàng hạnh phúc. Vì vậy, chúng tôi cùng nhau xây dựng văn hóa công ty thật đẹp để mỗi con người ở Saxa đều là một người hạnh phúc. Một công ty đủ hạnh phúc sẽ có đủ nội lực để tạo ra các dự án làm khách hàng hạnh phúc. Mà cụ thể là Dự án Studio phi lợi nhuận, mở cửa tự do, với tên gọi Chuyện Ở Saxa. Bạn hãy ghé thăm Saxa, chụp hình miễn phí, và tận mắt trải nghiệm những giá trị hạnh phúc mà Saxa đang xây dựng.

đọc và ngạc nhiên >

Hôm nay em có ổn không?

683 - 29.09.2016

 

Hôm nay em có ổn không?

- Em nản quá chị Khánh ơi. Chắc em bỏ cuộc quá!

Tôi giật mình khi nghe tiếng Phượng phát ra từ sau tấm chăn trùm kín. Mấy bữa nay, cứ đến giờ nghỉ trưa lại thấy em đi nằm ngay, nghĩ chắc là em mệt, nên tôi im lặng lướt facebook thôi. Nên khi em nói vậy, tôi mơ hồ nhớ ra sự bất thường dạo gần đây:

- Sao vậy em, có chuyện gì à?

- Dự án truyền thông của em đáng lẽ phải chạy từ đầu tháng 9 rồi, nhưng vì em làm chưa xong nên bây giờ vẫn còn nằm trên giấy. Trong khi đó, Luân thì đã làm xong logo, layout website, video này kia cho chương trình. Bên Marketing cũng sẵn sàng hỗ trợ rồi. Tất cả chỉ đợi em thôi. Có phải do em dở quá nên ảnh hưởng đến công việc của mọi người không chị?

Tôi nghe chừng, trong câu nói của em kéo thêm cả tiếng thở dài và giọt nước mắt đang cố nén.

Buổi chiều hôm ấy tôi đã không ngừng nghĩ về câu chuyện ban trưa, thỉnh thoảng nhìn về phía Phượng ngồi, nhớ về chủ đề brainstorm thứ Bảy tuần rồi. Hôm ấy, chúng tôi ngồi bên nhau và cùng đối diện với chủ đề: “Thời gian qua, những ai là người em thương, và những ai là người em thờ ơ”. Và tôi chợt nhận ra, mình đã thờ ơ, hời hợt với Phượng nhiều quá.

Phượng vào công ty được 4 tháng rồi, chị em ăn cơm chung bàn, nằm cạnh nhau giờ nghỉ trưa cũng 4 tháng rồi. Tôi cũng thường tâm sự với em vài câu chuyện bí mật của mình và tưởng chừng đã đủ gần nhau. Đã không dưới một lần, tôi thấy em len lét quệt nước mắt, ở lại tới bảy tám giờ tối để làm xong việc... vậy mà tôi đã chưa đủ quan tâm để thấu hiểu những khó khăn em đang trải qua và tiếp thêm động lực cho em.

Thờ ơ, không phải là do ở xa nhau như anh ở tòa nhà này, tôi làm ở cơ sở kia, hoặc bận bịu quá không có thời gian nói chuyện. Sự thờ ơ ấy không phải được tính bằng khoảng cách địa lý, mà đo ở lòng người. Như tôi ngồi ở bàn này, Phượng ngồi bàn đối diện, gần lắm mà lại cách xa nhau cả tấm lòng. Mà đã là đồng đội, nếu cứ xa cách nhau vậy thì làm sao trở thành tập thể gắn kết, làm sao cùng nhau đi được một chặng đường đủ dài. Nghĩ đến đó, tôi nhắn tin ngay cho Phượng để nối gần thêm khoảng cách, bằng sự quan tâm, chia sẻ và cổ vũ kịp thời.

Ting. Ting.

- Hôm nay em có ổn không?

____________

Lương Khánh - Trích Sổ tay trưởng thành Saxa, 26.09.2016

danh mục sản phẩm

f-social

Hãy nhè nhẹ bấm Like để ủng hộ Saxa bạn nhé!