Câu chuyện về Saxa

Hãy để chúng tôi kể bạn nghe về lý do tồn tại của công ty Saxa. Mỗi một công ty ra đời, chúng tôi tin, nó phải có lý do đủ lớn và đủ hợp lý. Saxa là một công ty quà tặng, chúng tôi thành lập nó vào năm 2010, và cũng đã tự hỏi, lý do của nó là gì và Saxa sẽ làm được gì cho khách hàng?

đọc và cổ vũ >

Tâm huyết dành tặng khách hàng

Chúng tôi quyết định Saxa sẽ phải là một công ty biết làm cho khách hàng hạnh phúc. Vì vậy, chúng tôi cùng nhau xây dựng văn hóa công ty thật đẹp để mỗi con người ở Saxa đều là một người hạnh phúc. Một công ty đủ hạnh phúc sẽ có đủ nội lực để tạo ra các dự án làm khách hàng hạnh phúc. Mà cụ thể là Dự án Studio phi lợi nhuận, mở cửa tự do, với tên gọi Chuyện Ở Saxa. Bạn hãy ghé thăm Saxa, chụp hình miễn phí, và tận mắt trải nghiệm những giá trị hạnh phúc mà Saxa đang xây dựng.

đọc và ngạc nhiên >

Thứ hai có phải là ngày chán nhất…?

586 - 30.09.2016

Thứ hai có phải là ngày chán nhất…?

Sáng thứ hai, tôi mở mắt dậy và chỉ ước rằng hôm nay vẫn còn là chủ nhật. Tôi vật vờ đến công ty, mở máy lên và... lướt web. Dường như dư âm của ngày chủ nhật còn đó, nên tôi cũng chẳng tha thiết bắt tay vô làm. Thế là, cafebiz thẳng tiến.

Lướt 1 hồi, tôi dừng chuột ngay tại một tiêu đề: Bạn sẽ không dám phung phí thời gian nữa sau khi đọc xong bài viết này!

Đại khái nội dung là: nếu thử coi tuổi trọ trung bình của một người là 75 tuổi, đời người sẽ gói gọn trong 900 tháng. Dùng 1 tờ A4 với 30x30 ô vuông, bạn tô màu vào khoảng thời gian đã đi qua, bạn sẽ nhìn thấy được mình còn bao nhiêu thời gian.

Tôi thấy hay, nên copy ý tưởng, nhưng không với một đời người, mà tôi làm thử trong 1 ngày. Cốt ý là tôi muốn xem thử thời khóa biểu trong một ngày của tôi bận rộn đến đâu. Tôi lấy 1 ô là một giờ, 1 ngày 24 tiếng là 24 ô.

Và kết quả, tôi giật mình khi thấy, trong 24 ô, chỉ có 4 ô được tô đỏ. Cũng chính là số giờ tôi thật sự nghiêm túc với công việc: 4 giờ trong tổng cộng 24 giờ. Nếu nhân lên, thì 1 tháng 30 ngày, tôi chỉ làm việc có 5 ngày, còn lại là ăn, ngủ và linh tinh các thứ khác. Rõ ràng, đó là một con số rất ít. Nhưng tại sao, tôi lại luôn có cảm giác mình lúc nào cũng làm nhiều hơn là nghỉ?

Có lẽ, nguyên nhân chính là ở việc nuông chiều cảm xúc cá nhân.

Cơ thể tôi cảm thấy thoải mái khi được ngủ thỏa thích. Vì nuông chiều nó nên tôi thích ở nhà hơn đi làm.

Đầu óc tôi cảm thấy nhẹ nhàng khi không phải chịu áp lực công việc. Vì nuông chiều nó, nên tôi chẳng muốn bắt tay vào làm.

Suy nghĩ với lướt web, lướt web dễ dàng hơn. Nên tôi dành nhiều thời gian cho nó.

Đi làm với đi chơi, đi chơi thư thái hơn. Nên tôi luôn háo hức để đi chơi, và chán nản khi đi làm.

Thế đấy, nuông chiều bấy nhiêu cảm xúc, để rồi bây giờ tôi nhận ra: càng nuông chiều, tôi lại càng chậm chạp. Nếu tôi làm đủ 8 tiếng, thì giờ tôi đã làm được gấp đôi số việc hiện tại. Nếu tôi chịu khắt khe với mình, thì giờ biết đâu tôi đã giỏi hơn rất nhiều. Và nếu tôi dám đi ngược với đòi hỏi của bản thân, thì giờ có lẽ tôi đã có nhiều thứ để tự hào.

Và đó, có thể cũng là lý do, vì sao ngang tuổi tôi, có nhiều người thành công, lại có nhiều người dậm chân mãi một chỗ.

Tôi chợt nhớ lại một câu mà chị sếp đã nói: “Mấy đứa không thể lựa chọn cách mình sinh ra, nhưng hoàn toàn có thể chọn được cách mình trưởng thành. Vậy thì hãy chọn cách đúng đắn.”
Tôi biết mình chọn sai rồi. Nên tắt chrome đi, lấy sổ và viết ra, làm việc ngay lập tức.

danh mục sản phẩm

f-social

Hãy nhè nhẹ bấm Like để ủng hộ Saxa bạn nhé!